Nguồn gốc ra đời của hội bảo hiểm P and I


Vào đầu thế kỷ 18, các chủ tàu tập hợp nhau lại thành hội tương hỗ tự bảo hiểm lẫn cho nhau về thân tàu nhằm chống lại việc độc quyền bảo hiểm và thu phí bảo hiểm độc quyền cao. Sở dĩ có việc độc quyền trong bảo hiểm thời kỳ đó là do có sự “vong gia bại sản” của rất nhiều hãng kinh doanh trong đó có các hãng bảo hiểm loại vừa và nhỏ trước sự sụt giá bất ngờ của thị trường chứng khoán. Thực tế việc kinh doanh bảo hiểm hàng hải đã nhường cho hãng bảo hiểm Lloyd’s độc quyền và tất yếu họ đã thu phí bảo hiểm độc quyền cao. Mặt khảctong thời gian này do được trang bị các trang thiết bị, máy móc ngày càng hiện đại nên giá trị các con tàu biển ngày càng tăng, phí bảo hiểm phải đóng góp theo đó cũng tăng lên tương đối lớn. Các chủ tàu muốn thoát ra khỏi sự độc quyền của hãng bảo hiểm Lloyd’s đã thành lập hội tương hỗ bảo hiểm thân tàu. Hội hoạt động theo nguyên tắc không kinh doanh kiếm lời đối với các hội viên, nên đã làm cho phí bảo hiểm có điều kiện hạ thấp, mang tính hơn hẳn so với phí bảo hiểm độc quyền. Vào năm 1810 đã có hơn 20 hội bảo hiểm tương hỗ được thành lập và phần lớn tập trung ở London. Ngoài ra còn hai hội ngoài phạm vi London là Hội Đông Bắc và Hội Miền Tây nước Anh. Năm 1924, Nghị viện Anh xoá bỏ luật lệ khống chế hạn chế kinh doanh vì thế mà đã khôi phục lại sự cạnh tranh trên thị trường bảo hiểm thân tàu. Như vậy các hội bảo hiểm tương hỗ về thân tàu không cần thiết tồn tại nữa, các hội tiếp tục hoạt động cho tới những năm đầu của những năm 1850 sau đó hội dần dần tan rã. Nhiều người cho rằng hội bảo hiểm tương hỗ thân tàu là tiền thân của các hội bảo hiểm bảo trợ và bồi thường trách nhiệm dân sự của các chủ tàu ngày nay.
Vào giữa những năm 50 của thế kỷ 19, để tránh nguy cơ tan rã một số hội bảo hiểm tương hỗ thân tàu chuyển sang bảo hiểm những rủi ro mà người bảo hiểm thân tàu không chịu
trách nhiệm, nhằm bảo vệ quyền lợi cho các chủ tàu. Lúc đầu hội tiến hành bảo hiểm hai loại rủi ro chính, bao gồm:
– Rủi ro thứ nhất: Là rủi ro trách nhiệm đân va. Thời gian này đã có một số vụ đâm va xảy ra, nhưng trong thực tiễn các điều khoản thân tàu chưa quy định rõ ràng về trách nhiệm của bảo hiểm, trong việc bồi thường cho chủ tàu phần trách nhiệm chủ tàu phải bồi thường do hậu quả đâm va gây tổn thất cho người khác. Sau đó do có sự đấu tranh mạnh mẽ của các chủ tàu, các công ty bảo hiểm buộc phải mở rộng trách nhiệm bồi thường 3/4 trách nhiệm đâm va của chủ tàu đối với các tàu khác. Toà án Anh và các công ty bảo hiểm lập luận là để lại 1/4 trách nhiệm đâm va cho chủ tàu gánh chịu nhằm làm cho chủ tàu phải thận trọng hơn trong việc điều hành và quản lý con tàu của mình.
1/4 trách nhiệm đâm va không được bảo hiểm trong bảo hiểm thân tàu này nhiều khi lại quá lớn so với khả năng tài chính của chủ tàu. Do đó các chủ tàu phải tự bảo hiểm tương hỗ cho nhau bằng cách tham gia hội tương hỗ. Vì vậy hội bảo hiểm tương hỗ thân tàu đã trở thành hội bảo hiểm tương hỗ trách nhiệm dân sự của các chủ tàu.
Sau đó người bảo hiểm thân tàu chỉ bồi thường trách nhiệm đâm va trong giới hạn 3/4 số tiền bảo hiểm thân tàu. Nên ngoài 1/4 trách nhiệm đâm va còn lại, hội bảo hiểm tương hỗ trách nhiệm dân sự của chủ tàu còn phải gánh vác tiếp phần vượt quá giới hạn 3/4 số tiền bảo hiểm mà người bảo hiểm thân tàu không chịu trách nhiệm bồi thường.
Rủi ro thứ 2: Là trách nhiệm của chủ tàu đối với chết chóc thương tật của hành khách và sỹ quan thuỷ thủ trên tàu. Trong thời gian này làn sóng những người di cơ và buôn bán nô lệ ngày càng lớn. Sự kiện gia tăng của việc di cư giữa châu Âu, châu Mỹ và châu úc làm cho các tàu chuyên chở hành khách di cư càng phát triển. Tính từ năm 1841 đến năm 1851 chỉ riêng Aizơlen đã có khoảng 2 triệu người di cư từ các nơi tới. Trong khi đó đa số các tàu lúc bấy giờ các trang thiết bị còn nghèo nàn lạc hậu, phương tiện phục vụ và đảm bảo an toàn cho tính mạng con người còn yếu kém. Vì vậy tai nạn đã xảy ra rất nhiều, việc chuyên chở trên biển bị đe doạ bởi rất nhiều các mối hiểm hoạ nghiêm trọng gây tổn thất cho con người, tài sản và phương tiện. Năm 1846 nước Anh đã ra đạo luật quy dịnh ngăn cấm tàu chạy quá tải. Tiếp đó luật thương thuyền đã áp đặt các chủ tàu phải có trách nhiệm đối với việc duy trì và cho hồi hương các thuỷ thủ bị ốm đau hoặc thương tật ở trên tàu. Luật bảo hộ lao độngcũng quy định trách nhiệm của chủ tàu đối với thuỷ thủ và công nhân xếp dỡ làm việc trên tàu. Những nguồn luật trên đã làm cho trách nhiệm của chủ tàu đối với thương tật, chết chóc của sỹ quan thuỷ thủ và những người làm công cho chủ tàu ngày càng lớn. Do đo các chủ tàu phải tự gánh chịu thông qua việc thành lập hội bảo hiểm tương hỗ trách nhiệm dân sự chủ tàu.
Năm 1855 hai hội bảo trợ chủ tàu đầu tiên được thành lập để bảo hiểm 1/4 trách nhiệm đâm va và 100% trách nhiệm chết chóc thương tật , đó là hội The Britanis Steamship Insurance Association và West of England. Tiếp đó hội North of England thành lập vào năm 1860 và hầu hết các hội khác được thành lập vào cuối thế kỷ 19.
Các hội bảo trợ đầu tiên được thành lập đều lấy tên là Protection Clubs và pham vi trách nhiệm còn bị hạn chế. Hội chưa bảo hiểm trách nhiệm về hàng hóa vì loại rủi ro này chưa phải là gánh nặng đối với các chủ tàu. Năm 1870, từ vụ mất tích của tàu “Westen Hope” ở vùng mũi Hảo Vọng thuộc Châu Phi sau khi đi chệch hướng.
Toà thượng thẩm Anh đã phán quyết chủ tàu phải bồi thường về tổn thất hàng hóa chuyên chở trên tàu đó vì tàu đi chệch hướng và hậu quả đó chủ tàu không được coi là được miễn trách theo quy định của vận đơn. Thực tế tổn thất về hàng hóa vụ này nhỏ, nhưng đã làm sáng tỏ một điều là rủi ro về trách nhiệm của chủ tàu với việc hư hỏng và mất mát hàng hóa vẫn chưa được bảo hiểm trong cả bảo hiểm thân tàu lẫn bảo hiểm của hội bảo trợ.
Kể từ đó rủi ro về trách nhiệm của chủ tàu đối với hàng hóa được bổ sung thêm vào quy tắc bảo hiểm của hội bảo trợ. Năm 1874 hội bảo trợ đầu tiên nhận thêm rủi ro này là hội Miền Bắc nước Anh. Sau đó để cạnh tranh và thu hút hội viên, các hội bảo trợ đều nhận bảo hiểm thêm rủi ro trách nhiệm đối với hàng hóa và đổi tên thành “Protection and Indemnity” có nghĩa là hội bảo trợ và bồi thường trách nhiệm dân sự của các chủ tàu, chính là hội bảo hiểm P and I ngày nay.
Đầu thế kỷ 20, Hội bảo hiểm bảo trợ và bồi thường trách nhiệm dân sự của các chủ tàu là thị trường bảo hiểm quan trọng trên thị trường bảo hiểm hàng hải ở Anh. Thời gian đầu các hội bảo hiểm này chỉ giành riêng phục vụ cho các chủ tàu người Anh. Nhưng do nhu cầu đối với việc bảo hiểm hai loại rủi ro trên ngày một tăng và trở thành bức thiết đối với các chủ tàu không mang quốc tịch Anh, do đó họ đã đề nghị được tham gia. Tính đến những năm 90 của thế kỷ 20 trên thế giới có 5 nước có các hội bảo trợ chủ tàu là: Anh. Nauy, Thuỵ Điển, Mỹ , Nhật. Trong đó nước Anh có nhiều hội lớn và lâu đời nhất. Hội lớn nhất hiện nay là hội United Kingdom bảo hiểm 1/4 tổng trọng tải đội thương thuyền trên thế giới. Mới đây khu vực Viễn Đông có sự xuất hiện của hội Fa East đắt trụ sở ở Hồng Kông.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *